Hiển thị các bài đăng có nhãn Tự tình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tự tình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 5 tháng 6, 2015

Du lịch Trường Sa và tình yêu Tổ quốc

(TTO) - đó không có những resort sang trọng bên bờ cát tinh khôi với những hàng dừa nghiêng bóng đùa cùng gió biển như những hình ảnh ta vẫn thường thấy tiếp thị những tour du lịch biển đảo. Nhưng thông tin về tour du lịch ra với Trường Sa trong mấy ngày qua đã khiến nhiều người Việt háo hức chờ mong.

Háo hức cũng là điều đương nhiên vì từ rất lâu rồi, trong mỗi người dân nước Việt, Trường Sa không chỉ là một địa danh như bao địa danh khác, không phải là những hòn đảo với cát với đá với cỏ cây như bao nhiêu hòn đảo khác.
Giữa thăm thẳm trùng dương tít tắp, những hòn đảo trên quần đảo này đã là một phần máu thịt trĩu nặng những yêu thương và muôn trùng khắc khoải.

Khắc khoải, bởi Trường Sa là quê hương xứ sở của mình nhưng để ra được đó sao quá khó! Không ít lần, những bạn bè của tôi, những dân du lịch thứ thiệt đã từng đi cả trăm quốc gia, dấu chân của họ in lên triền Himalaya đến mũi Hảo Vọng, từng sống qua những đêm trắng ở Saint Petersburg hay cưỡi lạc đà giữa sa mạc Sahara... nhưng với họ Trường Sa vẫn là một điểm đến đang còn nằm trong những giấc mơ.
Dulichgo
Tôi không quên cái đêm chia tay khép lại sau chuyến đi từ một quốc gia khá xa xôi trở về, một người bạn trong nhóm nói: Có cách gì để bọn mình có thể theo một chuyến tàu ra với Trường Sa không?

Người bạn tôi đã nuôi ý định xin xuống thuyền ngư dân, đi ra ngư trường cùng họ để may ra có thể lên được một hòn đảo nào đó của ta giữa Trường Sa. Nhưng cách đi như vậy lại không đúng với quy định. Tôi bảo bạn ráng chờ, sẽ có ngày “tour Trường Sa” tái khởi động!

Nói là “tái khởi động” bởi từ năm 2004, chuyến du lịch ra Trường Sa từng được tổ chức với 100 du khách, điểm đến chỉ gồm hai nơi: đảo Trường Sa Lớn, Đá Tây và có ghé Côn Đảo. Sau chuyến đi ấy, tour tạm ngưng vì nhiều lý do, nhưng ngần ấy cũng đủ cho nhiều du khách tham gia chuyến đi sung sướng tự hào đến tận hôm nay!

Và bây giờ, sau 11 năm tròn, cuối tháng 6 này, tour du lịch ra với Trường Sa khởi động trở lại. Mấy ngày qua, dưới những thông tin về tour du lịch này trên các trang báo điện tử, mọi người xôn xao hỏi nhau: Khi nào sẽ đi? Đăng ký như thế nào? Phương tiện thế nào? Chi phí ra sao?
Đã đến lúc chúng ta nên coi câu chuyện du lịch ra Trường Sa cũng như tour ra với các đảo Thổ Chu, Nam Du, Phú Quý, Lý Sơn, Cồn Cỏ, Bạch Long Vĩ...
Dulichgo
Khác chăng là chặng đường ra với Trường Sa có xa xôi hơn, điều kiện phục vụ du khách có thể có khó khăn hơn, nhưng ra đến đó rồi thì câu chuyện hạ tầng phục vụ du khách sẽ không phải là điều du khách lưu tâm nữa. Bởi trên hải trình đến với Trường Sa, du khách sẽ có những trải nghiệm rất riêng mà không một tour du lịch nào có được.

Năm trước, một doanh nhân trong chuyến ra Trường Sa đã nói rằng: “Khi ở đất liền, mỗi khi doanh nghiệp làm nghĩa vụ thuế cũng có ít nhiều tâm tư, nhưng ra đây mới biết rằng những khoản đóng góp của chúng tôi là quá nhỏ”.

Một sinh viên tham gia chuyến hành trình Tuổi trẻ vì biển đảo quê hương lại nói rằng: “Nghĩ là ra đây để động viên những người lính, người dân trên đảo, nhưng ra đây rồi mới biết chính những người dân, người lính trên đảo đã động viên chúng tôi...”.

Rất nhiều xúc cảm chân thành như thế mà nếu không đặt chân lên Trường Sa sẽ khó mà cảm nhận được. Vì thế, dễ hiểu rằng tour du lịch Trường Sa sẽ được đông đảo người dân mong đợi. Đi du lịch Trường Sa để góp phần khẳng định chủ quyền..., nhưng có lẽ ra Trường Sa còn vì một chân lý vô cùng giản dị: đi vì yêu và đi để thêm yêu Tổ quốc!

Theo Lê Đức Dục (Báo Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!

Thứ Năm, 21 tháng 5, 2015

Chuyện ở cánh đồng tam giác mạch Lử Thẩn

(TTO) - Nếu bạn đọc bài này, và nếu bạn có dịp ghé qua những cánh đồng tam giác mạch ở Lào Cai, hãy cùng chúng tôi truyền đi thông điệp: “Không lấy gì đi ngoài những bức ảnh, không để lại gì ngoài những dấu chân”.

< Hoa tam giác mạch nở rợp cà sườn đồi.

1. Chúng tôi có mặt ở cánh đồng tam giác mạch Lử Thẩn vào một ngày đầu tháng 5 - đúng đợt nghỉ lễ lớn của dân tộc. Có khá đông du khách ghé thăm, chụp ảnh, chủ yếu là người Việt Nam, đa phần trong số họ vừa đi chơi ở chợ Cán Cấu về.

< Dịch vụ cho thuê quần áo truyền thống người Mông chụp ảnh khá hút khách.

Vài năm trước, cánh đồng hoa tam giác mạch ở Hà Giang đã gây ra một “cơn sốt” trong giới đi lại. Bắt được nhu cầu ấy, vào nửa cuối năm 2014, Lào Cai đã cho gieo trồng một khối lượng lớn tam giác mạch để làm du lịch, tại địa phận xã Lử Thẩn, huyện Simacai. Từ một vụ phổ biến tháng 10, 11, nay đã thêm một vụ tháng 4, 5.
Dulichgo
Với lợi thế về giao thông, khách từ các điểm du lịch lân cận như Sa Pa, Bắc Hà, cửa khẩu Lào Cai đều dễ dàng tiếp cận cánh đồng tam giác mạch Lử Thẩn, điều này đã mang lại thành công về mặt kinh tế và quảng bá du lịch cho Lào Cai nói chung và cho khu vực Bắc Hà - Simacai nói riêng.

< Một em bé thích thú vui chơi trên đồng hoa.

Ô tô vào tận chân đồi hoa, dù đường từ quốc lộ 153 rẽ vào đây khá xấu, hai xe tránh nhau rất vất vả. Để quay đầu xe được lái xe cũng phải lựa chỗ và tay lái cũng phải rắn, lơ mơ là xuống vực hay đụng vách núi như chơi.

Xe máy thì cơ động hơn nhiều, đơn giản chỉ cần xếp gọn vào lề đường là được.

Một người đàn ông nhỏ thó ngồi thu lệ phí ngay cạnh lối mòn đi vào sâu trong cánh đồng, nơi có những ngọn sa mộc đang vươn mình kiêu hãnh trên đỉnh đồi. 20.000 đồng/1 người lớn, trẻ em miễn phí.

< Cánh đồng hoa Lử Thẩn thu hút khá nhiều khách du lịch trong những ngày tháng 5.

Có cô bé học lớp 9 lớn lộc ngộc như người lớn cũng miễn phí vì cô là trẻ em. Cái lý của người Mông nói thế.

2. Xung quanh khu vực thu phí có vài bãi đất trống nho nhỏ, đồng bào tranh thủ làm dịch vụ. Dịch vụ thứ nhất là cho thuê quần áo truyền thống của người Mông và quẩy tấu để chụp hình. 20.000 đồng/bộ/1 lượt.

Mấy cô gái xúng xính chạy trên đồi hoa tam giác mạch, nơi có sẵn những lối mòn bé để họ có thể dạo chơi mà không giẫm lên hoa, trong khi các thợ chụp hình tha hồ sáng tác. Có máy ảnh to, chuyên nghiệp, thợ chụp hình có tay nghề, những cũng có những người chỉ chụp hình kỷ niệm bằng điện thoại.

< Đồi tam giác mạch ở xã Lử Thẩn.

Dịch vụ thứ hai là bán nước đóng chai và bán bánh tam giác mạch. Bánh tam giác mạch làm từ bột kiều mạch, trộn bột với một ít hành và chiên trong dầu. 10.000 đồng/cái.

< Hai cô bé bán bánh tam giác mạch trên đường.

Một người phụ nữ đi theo các con lên Lử Thẩn tham quan cánh đồng hoa cười xòa bảo tôi, giọng rổn rảng: “Đây là cây xèo, dùng để làm bánh xèo, ngày xưa tao ăn suốt. Thế mà giờ chúng nó cứ xôn xao hết cả lên, tam giác với chả mạch”.
Dulichgo
Tôi tò mò hỏi thế nhà cô ở đâu thì bà bảo, “tôi cũng ở Lào Cai thôi, nhà ngay Bảo Thắng".

Tráng A Sử là tên của người gác vườn tam giác mạch ở Lử Thẩn hôm đó. Ông bảo, tôi là con cháu của bác Tráng A Pao đây, cô có biết không? Tráng A Pao là một chính khách người dân tộc Mông, sinh ra và lớn lên Bắc Hà Lào Cai.

< Bốn chị em Giàng Thị Sông.

Tôi hỏi, trung bình một ngày có bao nhiêu khách tham quan cánh đồng hoa? Người gác vườn nghĩ một lát rồi trả lời, có ngày đông cũng phải 100-200 người, cũng có ngày không có ai. Ngày nào ông cũng ra đây ngồi để còn thu tiền, mang theo cơm ăn trưa luôn.

Tôi nhẩm tính số tiền phí thu được từ khách du lịch rồi trêu người làm vườn 52 tuổi có 4 đứa con này, rằng bác sắp trở thành "đại gia" đất Lử Thẩn rồi bác ơi. Tráng A Sử cười hiền lành, và có một chút ngượng nghịu ra điều không đồng ý.

Tôi đóng tiền lệ phí tham quan cho ông và xin phép vào dưới gốc cây thông để “hạ trại” cho nhóm.

< Rác do khách du lịch vứt bừa bãi trên khoảng đất trống cạnh cánh đồng tam giác mạch Lử Thẩn.

3. Gọi là hạ trại cho oai chứ chúng tôi chỉ mang theo mấy cái ghế, một ít đồ ăn và đồ nấu nướng đơn giản. Dưới chân những gốc sa mộc, là khoảng đất bằng phẳng khá rộng, thường được du khách trải bìa, ni lông để làm chỗ nghỉ ngơi.

Tôi bật bếp cồn nấu một ít mì trong khi bạn đồng hành tranh thủ chụp ảnh với cánh đồng tam giác mạch. Có mấy cô bé, cậu bé người Mông cứ chơi luẩn quẩn quanh chỗ chúng tôi ngồi. Có 4 chị em trong một gia đình, Giàng Thị Sông với hai em gái là Giàng Thị Dở và Giàng Thị Xơ, cậu em trai duy nhất tên là Giàng Seo Lứ.
Dulichgo
Tôi đưa cho Sông một hộp sữa và cô bé ngay lập tức nhường cho cô em gái bé của mình là Thị Dở. Em xách theo một chiếc bao tải, trong có đựng mấy bộ quần áo truyền thống của người Mông và vào những ngày không phải đi học thế này, em tới đây cho thuê quần áo để giúp bố mẹ làm kinh tế.

Lúc thu dọn đồ để rời đi, tôi nói với Sông, em nhìn nhé, chị sẽ gom tất cả rác ở quanh nơi chị ngồi vào túi và mang đi khỏi đây, bỏ rác vào đúng chỗ thích hợp. Nếu em thấy các anh chị nào đến đây mà xả rác bừa bãi, không chịu thu gom rác lại trước khi rời đi, em hãy nhắc họ nhé. Nếu cánh đồng tam giác mạch này đẹp, sẽ có nhiều người đến chơi, và em sẽ có thêm nhiều khách hàng.

Nếu dưới gốc cây này toàn rác là rác, như chỗ này, chỗ kia... Vừa nói tôi vừa chỉ tay về phía mấy bụi cây thấp lúp xúp, nơi bắt đầu la liệt vỏ chai nước, vỏ hộp sữa, túi bóng, vỏ kẹo, bim bim... thì chỗ này sẽ trở nên xấu xí và không ai còn muốn tới tham quan cánh đồng hoa tam giác mạch nữa, đúng không?

Tôi không chắc cô bé có hiểu được trọng vẹn những chia sẻ và sự lo lắng của tôi. Rằng với sự kém ý thức của những người đến tham quan, một ngày không xa, vẻ đẹp tự nhiên mộc mạc của vùng đất này sẽ mất đi, thay vào đó, sẽ là rác thải và ô nhiễm môi trường.

Thực lòng, tôi mong người gác vườn Tráng A Sử sẽ cắm một tấm biển nhắc nhở, yêu cầu người dân chung tay bảo vệ cánh đồng hoa hay thậm chí, sẽ yêu cầu du khách phải nộp phạt nếu họ vi phạm quy định này.

Đó là việc cần làm ngay, lúc này, để cánh đồng hoa Lử Thẩn sẽ luôn là lựa chọn của du khách và là hoạt động kinh tế giúp bà con quanh vùng bớt đi đói nghèo.

Theo Băng Giang (Báo Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!

Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2015

Vươn tới 9 tầng mây

(iHay) - Nếu ngồi trên máy bay hoặc khinh khí cầu ở độ cao 10.000 m, bạn sẽ thấy 9 tầng mây dưới chân mình, cảm giác khá thú vị. Nhưng khi ở dưới mặt đất mà muốn tìm cảm giác ấy thì bằng cách nào?

Hồi còn tại ngũ trong Lực lượng Thanh niên xung phong thành phố Hồ Chí Minh đầu thập niên 1990, một lần chiếc xe Jeep của đơn vị đi từ Pleiku xuống Quy Nhơn dừng lại trên đèo Mang Yang (còn gọi đèo Cổng Trời, thuộc tỉnh Gia Lai), tôi bước xuống để săn ảnh chiều tà. Khung cảnh đất trời phải nói là tuyệt đẹp, tựa như chốn bồng lai tiên cảnh. Và một vẻ đẹp bất ngờ lần đầu bắt gặp chính là mây.
Mây thì có gì lạ, đứng dưới đất cũng nhìn thấy đó thôi! Không phải như vậy, mây trên đỉnh đèo khác hẳn, từng lọn mây lần lượt lướt qua đôi chân tôi như muốn rủ rê lữ khách bay theo về chốn thiên đàng.

Đỉnh nhà giăng mây

Cất nhà trên núi cao như người Tây Tạng thì chuyện tiếp xúc với mây diễn ra mỗi ngày. Xây nhà ở vùng đất thấp, vùng đồng bằng hoặc sa mạc mà với tay chạm được vào mây mới là chuyện khó. Ấy vậy mà con người vẫn làm được. Đó là những công trình xây dựng cao chót vót nằm rải rác khắp 5 châu, có thể kể ra như: tháp Eiffel ở Pháp, tháp truyền hình Tokyo ở Nhật, tháp truyền hình ở Úc và New Zealand, tòa tháp 101 ở Đài Loan, tháp đôi Petronas ở Malaysia, tòa tháp Burj Khalifa ở Dubai, những tòa nhà chọc trời ở Mỹ…

Tôi có may mắn đã đặt chân lên phần lớn trong số những tòa tháp vừa kể.
Khi xây các công trình cao tầng, mục đích đầu tiên là phục vụ cho công việc phát sóng truyền hình và truyền thanh, càng cao phủ sóng càng tốt. Kế đến là gây ấn tượng với thế giới, giống như một công trình để đời vậy.
Dulichgo
Tất nhiên công trình ấy không chỉ có chiều cao thôi, mà phải đẹp về mặt kiến trúc nữa. Đi tiên phong trong cuộc cách mạng “đâm thủng bầu trời” chính là tháp Eiffel ở thủ đô Paris - biểu tượng của nước Pháp. Tháp Eiffel khánh thành vào năm 1889, hoàn toàn bằng sắt, cao 300 m. Sau đó người ta lắp thêm cây ăng ten thu phát sóng dài 25 m lên đỉnh tháp vào năm 1959 giúp nó cao tổng cộng 325 m, trở thành công trình kiến trúc cao nhất thế giới kể từ đó và giữ kỷ lục này cho đến khi bị người Mỹ “lật đổ”.

“Kẻ lật đổ” chiều cao của tháp Eiffel chính là công trình tháp Empire State, cao 381 m ở New York, hoàn thành vào năm 1931. Ở nước Mỹ, các tòa nhà cao từ 250 m đến hơn 400 m nhiều vô kể. Nếu không có vụ khủng bố 11.9.2001, hai tòa tháp Trung tâm thương mại thế giới (WTC) sẽ đứng thứ 2 và 3 về độ cao (417 m và 415 m), chỉ sau tòa nhà Willis Tower (tên cũ là Sears) ở Chicago (442 m) tính đến thời điểm đó. Vô địch về chiều cao hiện nay ở Mỹ thuộc về tòa tháp One World Trade Center ở New York (541 m), xây dựng lại trong khuôn viên của WTC đã bị đánh sập. Tuy nhiên, những tòa nhà đứng đầu thế giới về độ cao tính đến thời điểm này lại thuộc về châu Á.

Vào năm 2003, công trình mang tên Đài Bắc 101 ở Đài Loan trở thành tòa nhà cao nhất thế giới với 509 m, phá kỷ lục của tháp đôi Petronas ở Malaysia (452 m). Thế nhưng kỷ lục này trụ được có 7 năm, vì vào năm 2010, người Ả Rập đã thiết lập kỷ lục mới bằng công trình “nhìn muốn gãy cổ” mang tên Burj Khalifa ở Dubai với chiều cao 828 m. Ngoài chuyện vô địch về độ cao, bên trong tòa nhà Burj Khalifa còn có thánh đường Hồi giáo cao nhất thế giới, hồ bơi cao nhất địa cầu và thang máy nhanh nhất hành tinh (64 km/giờ). Có vẻ như “chàng công tử Ả Rập” xứ Dubai muốn cái gì cũng nhất thiên hạ. Và họ đã làm được.

Thì thầm với thượng đế

Cách nay hơn 4.500 năm, đất nước Ai Cập cổ đại đã từng có một công trình xây dựng cao nhất thế giới thời bấy giờ, đó là kim tự tháp Kheofs - lăng mộ của vua Ai Cập (Pharaon) Kheofs: cao 147 m tính từ mặt đất.
Dulichgo
Với độ cao này, người Ai Cập tin rằng vị chúa tể của họ sẽ được gần hơn với các vì tinh tú và “bước” vào cánh cửa thiên đường một cách thuận tiện nhất để diện kiến các vị thánh thần. Không biết trong số các công trình nhà chọc trời hiện nay trên thế giới có cái nào cùng ý tưởng với các Pharaon hay không. Bởi nếu có, thì cánh cửa thiên đường đã gần hơn gấp nhiều lần so với các kim tự tháp Ai Cập.

Hầu hết các tòa nhà chọc trời trên thế giới đều có nhà hàng trên tầng cao, giúp du khách vừa thưởng thức ẩm thực, vừa có cái nhìn bao quát không gian thành phố, thú vị nhất là vào ban đêm. Vì có vị trí khá đặc biệt như vậy, cho nên muốn dùng bữa tối trên các “nhà hàng không trung” này, bạn phải đặt chỗ trước vài ngày, thậm chí vài tuần, mặc dù giá khá đắt. Ngồi trên những nhà hàng này tạo cho ta một cảm giác thú vị vô cùng. Lúc ấy, bạn có thể với tay “hái sao trên trời” dễ hơn nhiều so với đứng dưới mặt đất. Và những ai có đời sống tâm linh đều có thể đứng trên đỉnh của các tòa nhà này để nói những lời thì thầm với thượng đế. Há chẳng thú vị sao?

Truyện khoa học giả tưởng

Có một điều chắc chắn, chiều cao 828 m của tòa tháp Burj Khalifa ở Dubai sẽ bị một công trình khác phá kỷ lục. Hình như càng ngày con người càng muốn tạo ra các công trình cái sau cao hơn cái trước. Vì đất chật người đông chăng? Không phải lý do đó. Cái chính là vì những phát kiến ứng dụng về mặt khoa học - kỹ thuật trên thế giới ngày nay tiến bộ theo từng ngày, trình độ xây dựng vì thế cũng tiến bộ theo.
Dulichgo
Đến một ngày nọ trong tương lai, người ta hoàn thành một tòa tháp cao... 378.032 km. Con số này gợi lên điều gì? Đó là khoảng cách từ bề mặt địa cầu tới cung trăng. Đến rằm tháng tám, bạn chỉ cần bước vào thang máy siêu tốc, ấn nút một cái tích tắc đã vượt khỏi 9 tầng mây và chẳng bao lâu lên tới đỉnh tòa tháp. Đến nơi, cửa thang máy mở ra, bạn chỉ việc bước ra là đặt chân lên… mặt trăng, dạo một vòng tìm chị Hằng và chú Cuội để “hàn huyên tâm sự”, nhâm nhi bánh trung thu, rồi bước vào thang máy nhấn nút xuống lại trái đất.

Theo bạn thì “dự án” siêu thực nói trên có thành hiện thực? Không ư? Cũng chẳng sao, vì cách nay 500 năm, khi thiên tài Leonardo da Vinci phác thảo chiếc máy bay trực thăng sơ khai đầu tiên của nhân loại, trông nó giống như một cái... máy cắt cỏ. Leonardo da Vinci đâu có ngờ rằng 5 thế kỷ sau, hậu duệ của ông đã chế tạo ra phản lực cơ siêu thanh, thậm chí cả chiến đấu cơ tàng hình không người lái biết... thả bom.

Trong sự tiến hóa của nhân loại, mọi chuyện ngoài sức tưởng tượng của con người đều có thể biến thành hiện thực. Hãy chờ xem, nếu bạn sống được 1.000 tuổi!

Theo Đoàn Xuân Hải (iHay.Thanhnien)
Du lịch, GO!